Dạo này chẳng hiểu sao trời cứ làm buồn mưa nhiều anh à! Chẳng chọn lúc nào để mưa mà cứ chọn lúc hoàng hôn vừa tắt, bóng tối sắp ôm lấy thành phố mệt nhoài sau một ngày oi nồng nắng dữ để trút những cơn mưa. Những hạt mưa nặng nĩu nỗi buồn và đôi mắt em cũng nặng trĩu âu lo nữa anh à. Em lo cho anh ở nơi ấy có mang áo mưa, có biết dừng lại trú mưa hay cứ lao không biết trời biết đấy gì giống như ngày xưa. Em đang lo cho một người dưng, là một người đã cạn duyên hết nợ từ bao giờ. Có phải em ngốc quá không anh.
Mưa! Lắng nghe thanh âm trong trẻo, ngọt lành rơi tý tách hoài hiên, rồi vỡ loang xuống nền gạch bóng loáng. Và em nghe nỗi buồn trong tim em đang tự vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, găm đầy trong tim hoài niệm về anh.
Bức tường mùa hè có tiếng mưa rơi ướt át lạnh tanh, em không dám chạm tay vào đó, vì sợ sẽ phải co tay giật mình trở lại. Cũng giống như việc em đang rất nhớ anh, nhưng chẳng đủ can đảm gửi đi thương nhớ chỉ bằng một tin nhắn khô khốc “nhớ anh”. Cứ tự nhủ rằng chỉ nhớ nốt những đêm mưa thôi, khi nắng lên em sẽ không mang nỗi nhớ ấy theo mình nữa, vì em không muốn làm buồn những tia nắng.
Trời vẫn đang mưa, lòng em thì đang nhớ. Còn anh, chỗ anh có mưa, có phải anh đã quên em rồi không. Người ta bảo quên nhau cũng phải chọn thời điểm để quên, và anh đã chọn thời điểm tàn nhẫn nhất, là khi em đang nhớ thì anh quên. Anh và em luôn ngược nhau, ngược đường, ngược lối, ngược tin yêu.
Có nhiều lúc em thấy mình ngớ ngẩn và lãng phí thế nào ấy. Tủ sách của em có riêng một ngăn chỉ để những cuốn sổ xinh xắn, có những quyển sổ em thấy còn vương hơi bàn tay anh ở đó. Lật giở từng trang giấy còn trắng tinh, em cứ lật, lật trang này qua trang khác, đến một lúc em chẳng buồn lật nữa. Mệt mỏi viết lên đó dòng chữ “anh đã quên em chưa” để hỏi anh, nhưng thực ra là để hỏi em đã quên anh chưa. Nhiều khi cứ trớ trêu như vậy đó anh. Và rồi đâu đâu, em cũng chỉ thấy những nét chữ nghệch ngoạc, run run, đầy nhẫn tâm ấy.
Anh đã quên em chưa? Chắc là rồi đúng không anh. Con người ta nhiều khi cứ cố chấp, chứ cuồng si một cách không có lối thoát như vậy đó. Chính em đã tự mình vẽ lên một mê cung và cũng tự mình mò mẫm đi vào mê cung ấy một cách “ngoan ngoan”.
Anh còn nhớ trước đây, có lần em gối đầu bên vai anh thì thầm:
- Bao giờ thì anh quên em?
Anh chỉ mìm cười và gõ vào đầu em một cái thật đau:
- Ngốc ạ! Bao giờ anh hết yêu em thì anh sẽ quên em. Nhưng mà chắc là còn lâu lắm đấy, em có chờ được không?
Bao giờ anh hết yêu thì anh sẽ quên em, sẽ nhanh thôi mà. Bởi vì anh đã hết yêu em từ khi anh rời chân bước đi vội vàng trong buổi chiều loang đầy màu tím của hoàng hôn ấy. Có lẽ từ giây phút đó anh đã quên em rồi, quên em như cách anh từng nói.
Có lẽ em chẳng thể mãi mãi cứ hỏi đi hỏi lại một câu hỏi duy nhất đó nữa phải không anh. Liệu nó có còn ý nghĩa gì cho cả hai chúng ta khi mọi chuyện đã trôi vào quá vãng.
Bây giờ em sẽ tập thói em tập viết một câu hỏi khác, là câu hỏi dành cho mình “Rồi em sẽ quên anh thôi”, em tự tin mình sẽ làm được, nhưng em không chắc nó sẽ nhanh đâu. Vì em biết để quên một người, không dễ dàng như lời nói.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét